Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Thành phố chết 3# / tiếp theo và hết/

Một anh bạn tôi có người vợ bị bệnh nặng, đã 3 năm chạy chữa thuốc men, hết Singapo tới Trung quốc, hết các bậc thày lang nổi tiếng chuyên chữa cho các quan chức chính phủ, cho tới các ông thày, bà thày lang băm, bói toán. Thậm chí, vì quá yêu thương người vợ đã suốt đời tận tụy phục vụ anh , đã chịu đựng cả thời thanh xuân để anh bay nhảy, thăng quan tiến chức, anh đã mời cả thày cúng yểm các xó xỉnh của ngôi biệt thự lộng lẫy nơi đắt giá nhất của thành phố này. Anh kể: vừa bán xong một ngôi nhà thì vợ ốm, anh đã chi tiêu tới gần hết số tiền để thuốc men chạy chữa, vậy mà vợ anh cứ héo mòn đi, có cố gắng lắm cũng chẳng được bao lâu nữa. Thực tế thì anh chị cũng chỉ là một trong trăm ngàn trường hợp người mắc bệnh. Song, thử hỏi, có được bao nhiêu người có hàng chục tỷ để chữa bệnh như vợ anh ? Còn biết bao người nữa đã và đang mắc bệnh từ nguồn thực phẩm ô nhiễm, nguồn nước ô nhiễm, không khí, môi trường ô nhiễm của cái thành phố này, trong khi đồng lương chỉ cho phép họ tồn tại, khi mắc bệnh chỉ còn biết kêu trời và đi “ vái tứ phương”. Tôi nhìn thấy thần chết bay lơ lửng trên mọi nóc nhà là vì thế. Nghe đồn, vị thần chết cai quản vùng này được cử tới từ phương Bắc, nơi ngài thống trị đã nhiều năm, song vì làm việc chểnh mảng, dám phạm thượng để dân xứ này nhởn nhơ sống, nhởn nhơ sản xuất ra các loại sữa chứa Melamin hủy diệt giống người từ còn trứng nước, các loại thực phẩm đóng gói bao bì xanh đỏ chứa đầy hóa chất để lừa phỉnh nhân loại, bởi thế, chúa Trời điều động vị thần chết này xuống phía Nam, nơi mà giống người vốn đã nghèo đói vì cả tin và hiếu chiến để cai quản. Chỉ cần cai quản thành phố này, “thành phố trong sông”, ngài cũng đã không hết việc để làm, bởi hàng ngày, hàng giờ, thành phố này cứ phình to ra mãi. Chỉ cách đây hơn 30 năm, số dân,địa giới ngài cai quản chỉ bằng 1 phần mười số dân và địa giới ngày nay. Đang từ những vùng đất xanh tươi màu mỡ, cây lúa cây hoa mơn mởn, chúng phá đi xây cao ốc nhà lầu. Đang là những sông hồ sạch sẽ, chúng tuôn ra đó không biết bao nhiêu rác rưởi hôi thối, rồi chúng lấp lên trên bằng những chung cư cao cấp, những đô thị mới mênh mông để lừa gạt bọn nghèo hèn tranh cướp nhau mua đi bán lại, để rồi cái ung nhọt bên trong lòng đất sẽ có ngày nổ bung vì khí Metan tích tụ ngàn đời không có nơi thoát. Âu cũng lại là một chiêu lừa phỉnh của thần chết, vì ngài đã ngự trị phương Bắc nhiều năm nên Ngài giàu kinh nghiệm lắm, bởi không thế thì Ngài lấy đâu ra việc để làm, trong khi ngài đã bắt đầu quen với địa dư lãnh thổ vùng này, với đám dân vùng này, và ngài còn đang ra sức thi hành công vụ chúa Trời giao cho.
Chuyện kể rằng, ở nước Anh xa xôi thời vua Acter, đã nổ ra những giao tranh ác liệt giữa nữ phù thủy độc ác Map và vị phù thủy tử tế Merilin, chính là con đẻ của Map. Vị vua Acter hùng mạnh tài năng muốn xây thành quách để chống giặc ngoại xâm, nhưng thành cứ xây cao lên chừng vài mét lại đổ sập qua một đêm, trong khi giặc đã đến gần. Vua đành cho người đi tìm Merilin, vị phù thủy tử tế chỉ cứu giúp con người đến để tìm nguyên nhân đổ thành. Khi Merilin tới nơi, ngay lập tức ông hiểu rằng nhà vua đã chọn sai nơi để xây thành quách. Ông bảo: Nơi vua xây thành chính là thân mình một con rồng đỏ nằm sâu trong lòng đất, bị đè nén không chịu được nên cựa mình làm đổ thành. Rồi ông giúp vua tìm nơi khác, rồi nhà vua đã chiến thắng giặc ngoại xâm, xây dựng đất nước an bình. Merilin từ đó được vua tin dùng, nhưng cũng từ đó cuộc chiến giữa Map và Merilin bắt đầu. Map mong muốn dạy dỗ đứa con của mình đi reo rắc những hoài nghi, tranh chấp tiền bạc, quyền lực, gái đẹp…, nói tóm lại là những mầm mống của chiến tranh và hủy diệt giữa những con người. Còn Merilin, giàu lòng nhân ái, cao thượng, dũng cảm và thông minh, chỉ muốn cứu giúp nhân loại, đã chống lại mẹ đẻ của chính mình để thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Hàng chục, hàng trăm thế kỉ qua đi, cuộc chiến giữa Map và Merilin vẫn không ngừng tiếp diễn. Giữa các quốc gia lãnh thổ, giữa các bộ tộc sắc tộc, giữa những con người cùng dòng dõi… và ngay chính trong bản thân mỗi con người đều có một Map và một Merilin tồn tại. Đó chính là cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái tiến bộ và lạc hậu lỗi thời…trong mọi thời đại, mọi chế độ, mọi bộ tộc sắc tộc, và ngay chính trong mỗi con người.
Quay trở về cái “ Thành phố trong sông”, nơi chôn rau cắt rốn của tôi, nơi mà thần chết đang bay lượn lộn nhào trên không trung nhòm ngó rình rập. Tai họa khắp nơi mà chẳng thấy đâu một Merilin chỉ đường dẫn lối cho con người ở đây tìm cách tránh thoát. Đâu là đầu rồng, đâu là mình rồng, đuôi rồng…những con người nơi đây chỉ đoán mò để tranh cướp, chia xẻ, để hòng mong phúc lợi chốn linh thiêng này. Rồi lại đang tìm mọi cách để chia cắt các huyết mạch bằng các con đường mang tên rất oai phong để tạo ra các Bilding, các biệt thự mặt đường… nhằm kiếm chác lợi nhuận, tạo ra các cơn sốt đất đai nhà cửa, làm cho đám dân đen rối loạn cào cào chạy theo hớt gió. Thật đáng xấu hổ, tủi nhục cho cái lịch sử hào hùng cha ông để lại nơi mảnh đất này. Than ôi, nữ phù thủy Map đang chiến thắng Merilin, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ cao đến thấp. Bà ta còn đang ngự trị trong mỗi con người chúng ta, hỡi những thần dân khốn khổ của cái thành phố khốn khổ, cái đất nước khốn khổ này.” Ta thương các ngươi”, từ trên cao Thần chết nhủ thầm./.

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Thành phố chết 2#/ tiếp theo/

Người nhiều nên nhà nhiều. Một trong các nhu cầu để sống, đó là nhu cầu ở. Nhà của thành phố này rất đa dạng, kết hợp đủ các kiểu cách, các hình dạng, là sự “ thăng hoa’ hay chắp vá của mọi triều đại và đủ các loại kiến thức tạp nham.Tôi nhìn thấy các tòa nhà cao 30-40 tầng, xen kẽ giữa các gian nhà tạm , mái lợp tấm tôn đen xỉn màu thời gian ngay giữa trung tâm thành phố. Các ngôi chùa linh thiêng từ vài trăm năm may mắn thoát khỏi các cuộc chiến cũng như các cuộc cải cách, cải tổ nằm xen đan giữa các cửa hàng cửa hiệu bán quần áo, giày dép, các quán ăn vỉa hè…Tôi nhìn thấy nhà cửa chen chúc, lô nhô nơi được gọi là phố cổ, rệu rã, nghiêng ngả bởi dòng người chen lấn xô đẩy phía dưới đường. Các ô cửa sổ của các ngôi nhà với rèm cửa chính là các mảnh áo quần bay phấp phới, được chủ nhân của chúng đem trưng ra để tận hưởng khí trời tạo nên một bức tranh rất “ cổ” , rất “thanh lịch” cùng với các mạng dây điện chạy xung quanh chúng như thể một con rồng khổng lồ, không đầu không đuôi, trườn qua các khung cửa sổ ấy. Sự ồn ào của phố phường được tạo bởi tiếng động cơ xe oto, xe máy, bởi tiếng người ,còn được cộng hưởng bởi tiếng còi rú rít của các loại phương tiện giao thông và tiếng máy cưa, máy đục, máy khoan dội lại từ những ngôi nhà đang được sửa chữa. Âm thanh rền vang như một bản giao hưởng khi nhà soạn nhac trong cơn hứng , đưa các nốt sang quãng cao nhất dùng cho kèn sacsofon với bè trầm của đàn Sello tung hứng. Nhưng khốn thay, bản giao hưởng này không có điểm đầu và điểm cuối. Nó rền rĩ, nó gào thét, nó quằn quại ngày qua đêm. Nó chính là điểm đặc trưng của cái thành phố này, một thành phố đang đi tới cõi chết, một thành phố với một lịch sử hào hùng có những tên gọi thật ý nghĩa xứng với tầm vóc của nó qua 10 thế kỉ .
Tôi nhìn thấy thần chết treo lơ lửng trên đầu các em học sinh, ngày ngày đi tới trường phải đi qua những con phố thấp trũng lầy lội, nơi có các cột đèn giăng mắc những khối dây điện khổng lồ như những con rồng bị bó vào những cái cột, muốn cất cánh bay mà chẳng có đường bay. Chỉ một trận mưa bão, thần chết sẽ tung hoành múa cây gậy,và thế là, các em có thể rơi xuống các hố cống, hoặc là sẽ bị điện hút chặt vào thân cột và sẽ chẳng bao giờ còn được cắp sách tới trường. Tôi nhìn thấy thần chết múa lượn trên không trung, ngắm nhìn lũ người dưới dương gian khua môi múa mép xây cao ốc, làm cầu to đường nhỏ nối các huyết mạch giao thông, và thần chết mỉm cười khi nhìn thấy đám đông hỗn loạn ấy chuyển động chen vai thích cánh , vượt ẩu gây tai nạn để tìm đến cõi chết trước cả khi thần cho phép. Thật tội nghiệp cho đám người kia, họ chẳng là gì trong tay ta, vậy mà họ dám cả gan coi thường ta đến thế.Rồi, tôi nhìn thấy thần chết vươn đôi cánh đen sì, ra lệnh cho các cô tiếp viên phải khéo léo đưa lũ người tham ăn tục uống, đầy những dục vọng kia đi vào cơn mây mưa của mọi khoái lạc hưởng thụ, để chúng mang trong người mầm mống của các căn bệnh thế kỉ,để thần có việc làm chứ không lại bị ông trời quở trách là sao lãng công vụ. Rồi tới các quí ông, quí bà tầng lớp trên, chẳng phải hít bụi đường, chẳng phải ăn rau ngâm hóa chất,chẳng phải nghe tiếng chan chát đục đẽo và tiếng chửi nhau hàng ngày của đám dân thường, vì họ đã có các bức tường thành của các ngôi nhà biệt thự cao sang ngăn cách. Thần chết cũng chẳng quản ngại gì mà không tới gõ cửa nhà họ.Thần biết cách làm cho họ thấy được nỗi đau của nhân loại, cho đám con cháu họ bơi trong những vũng nhầy nhụa của tiền bạc, để rồi cuối cùng chúng cũng rơi vào lưỡi hái của ngài thông qua các liều Heroin ngọt ngào. Tôi nhìn thấy ngài bay lượn, lẩn khuất giữa các đám mây hồng, mây trắng, vì ngay chính giữa các đám mây ấy là những lớp bụi khổng lồ bốc lên từ mặt đất, chứa đầy chất dioxin, chỉ ần một trận mưa nhỏ thôi, các giọt nước mang theo chất đó đi vào từng ngõ ngách trên mặt đất.Những giọt nước mưa trời cho đâu có ngọt ngào nữa,bởi chúng đã bị nhiễm độc bởi lũ người kia rồi lại quay trở về mặt đất theo luật nhân quả để gieo rắc sự rối loạn tế bào cơ thể, thì cho dù tiền bạc có chất thành núi cũng chẳng thể nào cứu vãn được. Ngày xưa, chỉ vì thấy đám dân ngày càng ngỗ ngược, đám cai trị ngày càng gian tham, lộng hành, chúa trời đã ra lệnh cho thần chết phóng các quả hỏa lôi xuống mặt đất, làm cho cháy rụi nhân gian, rồi cho nước dâng ngập khắp nơi để tẩy rửa đi những vết tích ô uế của loài người trước đó, cho các giống nòi mới khai thiên lập địa trở lại, hòng mong dạy dỗ cho đám người lúc nhúc dưới dương gian một bài học. Nhưng rồi, chẳng thể nào làm thay đổi được cái bản chất đen tối nhất của giống người, mà điển hình nhất là “người” của cái thành phố này, của cái đất nước này, Ngài lại giao phó cho thần chết cai quản và thi hành công vụ của mình một cách mẫn cán hơn. Lần này chúa Trời đâu cần phóng hỏa lôi, đâu cần tốn nước làm lên trận Đại hồng thủy, ngài chỉ cần cho thần chết lượn lờ trên các con phố, các mâm tiệc, thậm chí ngay cả trong từng ngôi nhà, từng biệt thự, dinh thự và công sở. Ngài mỉm cười khi thấy đám dân kia ăn chơi nhảy nhót thâu đêm suốt sáng nơi các vũ trường, mỉm cười khi thấy chúng hút hít các loại heroin sành điệu, mỉm cười khi thấy chúng tranh giành chiếc ghế trong nghị trường nhằm hốt của cải trên mặt đất cho đầy chiếc túi ba gang của mình, và tự nhủ thầm: Các người rơi vào bẫy của ta rồi, các người chỉ là những con thiêu thân, chiếc túi nặng quá sẽ rơi trước khi các người kịp tóm lấy nó, thật tội nghiệp cho giống người ở cái thành phố này.

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Thành phố chết 1#

Tôi đến một thành phố, nơi có cái tên rất hay hoặc ít ra cũng rất thơ mộng:” Thành phố trong sông”. Thành phố rất đông người, rất ồn ào, rất nhiều màu sắc, và cũng có thể nói, rất sống động. Người ta đi , hay nói đúng hơn, người ta chạy đua nhau trên đường bằng tất cả mọi phương tiện của các nhà sản xuất khắp nơi trên thế giới. Họ chen vai , thích cánh, họ chèn vào nhau, lấn lên nhau để vượt cho kịp giờ làm việc hay kịp một đèn hiệu màu xanh? Họ vội vã, ai cũng vội vã, họ đang vội vã sống hay đang vội vã chết? Tôi tự hỏi và giật mình kinh hãi nhận ra, đây chính là thành phố chết.
Mọi người chen nhau đi đến chỗ chết, cho dù nhìn vẻ ngoài ta cứ nhầm tưởng họ đang sống, đang phát triển.Họ chết dần dần, chết từ từ. Họ biết cả những điều tôi đang viết đây, nhưng họ cứ dấn thân vào và tự nhủ thầm: Sống trên đời là sống tạm, chết mới là vĩnh cửu, vĩnh hằng.Hàng ngày, sau một giấc ngủ nặng nề vì xung quanh họ toàn là khí độc, khí thải, khí lưu từ ngàn năm để lại, họ chạy vội đến một công viên gần nhà nhất, kẻ nào cũng nghĩ rằng chỉ có cách đó họ mới giải tỏa luồng khí đó trong cái cơ thể rệu rã của mình, để cố gắng hít vào luồng khí trời không mất tiền mua mà đầy những chất quí giá không có gì thay thế. Than ôi, ngay cả cái công viên xanh tươi này cũng chỉ giúp cho họ lượm lặt được chút ít bổng lộc của trời đất, vì nó đông quá, người chen vai người, đi, chạy rầm rập, tranh nhau hít, tranh nhau thở, kẻ này thở ra, kẻ kia hít vào, mà ai cũng nhầm tưởng là mình hít được nhiều hơn người khác. Rồi họ vội vã về nhà, vội vã khoác lên người những bộ quần áo được làm bằng các loại hóa chất tổng hợp, vội vã ăn bữa sáng với những món ăn đầy hấp dẫn, thơm ngon, bắt mắt bởi những màu sắc cũng như mùi vị. Họ cũng biết rất rõ rằng món thịt lợn kia từ con lợn được nuôi bằng thức ăn tổng hợp, thuốc tăng trọng, món rau kia được phun thuốc trừ sâu quá nồng độ cho phép, trái cây kia được ngâm thuốc bảo quản để xanh tươi, nhưng họ vẫn ra sức nhét chúng vào cái bụng vốn luôn luôn trống rỗng và cái mồm luôn luôn thèm khát của mình. Được biết rằng thành phố này đang nở rộ phong trào ăn cá để tránh sự đe dọa của bệnh mỡ máu, bệnh thừa Colesterol, bệnh tiểu đường… Thế là các hàng ăn hải sản mọc lên như nấm ở những con đường đẹp nhất nước, đắt nhất hành tinh.
Lộng lẫy, rất lộng lẫy là đằng khác. Đấy là các cửa hàng ăn Hải sản. Ngay từ ngoài cửa, các nhân viên cửa hàng đã đón chào ta một cách trịnh trọng. Các bàn ăn được kê nơi thoáng mát, có các ngọn gió được thổi vào từ các quạt đứng như cố tình lùa cho ta chút gió của biển khơi. Những thực đơn đầy ắp các từ ngữ khêu gợi như ốc len xào dừa, cua rang me, tôm hấp bia, các loại mực sào ròn, mực nướng, mực chiên, cá bỏ lò, cá hấp riềng xả, lẩu cá, lẩu tôm cua...
Các cô phục vụ đều mặc váy ngắn màu xanh nước biển, nhìn thấy mát như ta đang dạo chơi trên bãi cát của bờ biển Nha trang,miệng cười tươi nhằm đưa các thượng đế vào chỗ chết. Ai cũng biết các loại cá đều được ủ phân Ure từ khi vừa kéo lưới lên thuyền, và để được đưa tới các nhà hàng này, chúng phải đi qua rất nhiều công đoạn phân loại, bởi vậy nên chẳng có cách nào làm cho chúng giữ được vẻ tươi mới ngoài cách đó. Riêng các loại mực: mực ống, mực lá, mực cả con, mực một nắng hai sương… đều đã được ngâm tẩy bằng thuốc tẩy quần áo cho trắng bong cũng như quần áo bác sỹ. Khỉ thật, tại sao tôi lại đi mô tả cách làm hàng của cái thành phố này nhỉ, có gì là lạ đâu khi người ta chạy theo lợi nhuận để làm giàu? Và có gì lạ đâu nếu túi của các khách hàng được mệnh danh là thượng đế đều đầy ắp. Hơn nữa, thân phận của họ / hiểu chữ thân phận ở đây như khi gọi các nhà ngoại giao khi họ ngồi trên các xe biến đỏ ngoại giao đi buôn hàng cấm qua các cửa khẩu/ phải được tôn vinh, họ không thể đặt chân vào các quán cóc bên lề chợ như các bà nội trợ ngày xưa, tạt vào làm bát bún ốc hay bát bún cua trước khi xách làn về nhà. Họ lại càng không giống mấy ông xe ôm, chiều về vào quán bia hơi làm vài nghìn đồng mực nướng thơm sực chấm tương ớt. Bởi vậy nên các cô tiếp viên chân ướt chân ráo từ quê lên với chút nhan sắc trời cho mới có cơ hội đổi đời chứ. Các cô đon đả, miệng cười tay bật nắp chai bia Heileken hay Tiger, hoặc mấy chai Vang trắng được dán mác nhập ngoại, thực chất chẳng hiểu là thứ nước gì bên trong. Rồi các thượng đế lặn ngụp trong cái bể hải sản và rượu bia ấy cho đến chiều muộn, đầu óc lơ mơ, chân tay đờ đẫn, sau khi vành môi của các ngài đã được bôi trơn bới các món ăn sành điệu. Các ngài chẳng thèm quan tâm xem nguồn hải sản các ngài sơi có nồng độ fomandehit bao nhiêu, bởi các ngài biết rằng trước sau rồi cũng gặp nhau nơi chín suối.